do99 nhanh chóng rút về atm
Không thể chờ đợi thêm nữa. Nhanh lên.” Hình ảnh mẹ nằm trên giường bệnh, đôi mắt nhắm nghiền vì cơn đau, cứ ám ảnh trong tâm trí cô. An khoác vội chiếc áo khoác đã sờn vai, xỏ đôi dép lê cũ kỹ và lao ra khỏi nhà. Đêm lạnh cắt da cắt thịt, gió rít từng cơn mang theo hơi ẩm của mưa. Con hẻm nhỏ quen thuộc ngày thường giờ đây trở nên dài hun hút, tối om. An bước nhanh, tiếng dép lẹt xẹt trên nền đất ẩm ướt như thúc giục cô. Cô lẩm bẩm trong hơi thở: “Nhanh lên, An.